Sau khi kết thúc hành trình cùng ĐT nữ Việt Nam tại Asian Cup 2026, HLV Mai Đức Chung đang tận hưởng quãng thời gian quý báu bên gia đình. Dù vẫn còn hợp đồng với LĐBĐ Việt Nam, ông dành trọn những ngày nghỉ này cho tổ ấm nhỏ.
Khát vọng cháy bỏng dù đã về hưu
Trong không khí an nhàn hiện tại, ngọn lửa đam mê với bóng đá trong lòng vị chiến lược gia huyền thoại chưa bao giờ tắt. Gần đây, trong một chương trình trò chuyện, khi được hỏi về điều ước duy nhất cho sự nghiệp, HLV Mai Đức Chung thẳng thắn chia sẻ ông ước mình có thể trẻ lại 20 tuổi. Ông muốn có thêm thời gian và sức lực để tiếp tục cống hiến, đặc biệt là cho bóng đá nữ Việt Nam - nơi ông thấy còn nhiều thiệt thòi so với khu vực và thế giới.

Cuộc sống hiện tại của ông giờ đây bình yên hơn nhiều. Ông không còn những đêm mất ngủ vì trăn trở chiến thuật. Thay vào đó, 24 giờ mỗi ngày được dành để phụ giúp vợ những công việc gia đình giản dị như đi chợ, nhặt rau hay rửa bát. Sau những chuyến công tác dài ngày, ông nhớ nhất hương vị quê nhà: một bát phở Hà Nội hay những món ăn dân dã do chính tay bà xã nấu.

Lời xin lỗi muộn màng và ước nguyện bù đắp
Xuyên suốt hành trình dài gắn bó với bóng đá, người vợ - bà Uyển - luôn là điểm tựa vững chắc phía sau thành công của HLV Mai Đức Chung. Ông ví bà như "thủ môn ở nhà", luôn bảo vệ tổ ấm. Ông trân trọng từng ly trà bà pha mỗi sáng trong suốt 50 năm qua.
Tuy nhiên, ông cũng không giấu được sự ân hận. Áp lực từ công việc, từ những trận thua đã khiến ông có lúc mang sự căng thẳng về nhà, có những lời nói và hành động không phải với vợ. Ông đặc biệt nhớ về năm 2010, khi còn dẫn dắt B.Bình Dương, những chuỗi trận thua khiến ông trút giận lên người bạn đời. “Tôi ân hận lắm. Cũng phải có lúc để nói với bà để bà ấy tha thứ cho”, ông nghẹn ngào chia sẻ.

Giờ đây, ở tuổi xế chiều, mong ước lớn nhất của ông là sức khỏe của vợ. Ông muốn cùng bà đi du lịch, thực hiện những chuyến đi mà bà mong ước, bù đắp cho quãng thời gian dài bà phải một mình vun vén gia đình. Kế hoạch gần nhất là một chuyến du lịch Hàn Quốc theo nguyện vọng của bà.
Dù đôi lúc trái tim vẫn thổn thức khi nhớ về đội bóng, về các học trò, HLV Mai Đức Chung hiểu rằng đây là lúc ông cần sống cho bản thân và cho người phụ nữ đã lặng thầm hy sinh cả thanh xuân để ông toàn tâm cống hiến cho bóng đá nước nhà.